HẠ LAN ANH PHÚ LÊ HỒNG NHỚ MÀ KHÔNG THỂ NÓI RA Nếu có thể xin đừng là gì cả Một thoáng thôi rồi gửi tới mây trời

HẠ LAN ANH–PHÚ LÊ HỒNG.
·
NHỚ …MÀ KHÔNG THỂ NÓI RA!
Nếu có thể …xin đừng là gì cả.
Một thoáng thôi …rồi gửi tới mây trời.
Đừng đứng lại… cố kề bên một chút.
Để cuối cùng …lòng chẳng được thảnh thơi.
Nếu có thể… người lại đến bên tôi.
Một chút thôi…cho tim côi nhức nhối.
Mong cho người …cũng đừng ra đi vội.
Để cho tôi… đau nhói lệ lạnh lòng.
Nếu có thể … đừng cho tôi nhớ mong.
Thoáng mênh mông … đọng vào tim sầu khổ.
Cho tôi xin… một lần quên duyên nợ.
Đắng cay rồi… nhớ nữa để làm chi.
Nếu có thể … cho xin tiếng thầm thì.
Ở bên tôi… một lần thôi nức nở.
Nghe tôi kể … những đau thương quá khứ.
Vỗ về tôi… an ủi ” bình yên mà !”
Ai rồi cũng khác _
Nhớ mà không thể nói ra.
PHÚ LÊ HỒNG –BÀI HỌA
Sao lòng nhớ ..mà tim không giám nói
Cứ thẫn thờ ..bối rối… ở trong tâm
Có phải chăng ..người vẫn cứ âm thầm
Còn ngần ngại ..sợ yêu nhầm …không nhỉ
Dấu yêu ơi …không bao giờ em nghĩ
Chỉ mong mình ..được sẽ chỉ… luồn kim
Luôn nhớ anh..và gửi trọn niềm tin
Nhưng còn xa… biết đâu tìm ..ngõ lối
Dấu yêu ơi ..mình cũng đừng nên vội
Nếu không thành …chỉ làm tội tim côi
Suốt ngày đên ..thổn thức nhớ bồi hồi
Đành giả cách ..con tim côi …quên nhớ
Nếu có thể ..một ngày mai cách trở
Hai đứa mình… duyên nợ… phải chia li
Dù nhạt phai ..duyên dáng tuổi xuân thì
Thì không hận ..mà mất đi …tất cả
Nên anh ơi ..cứ người dưng nước lã
Chỉ nhớ thôi …đừng xa ngã… bờ yêu
Nói ra rồi ..duyên nợ chẳng dệt thêu
Làm khổ lắm ..đời diễm kiều ..anh ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *